Đối đầu trùm cuối thường có ba giai đoạn với chiêu thức tăng dần độ khó.
Vượt địa hình băng trơn trượt đòi hỏi kiểm soát đà khác hẳn địa hình đất khô.
Bẫy gai nhô lên theo nhịp cố định. Phần thưởng ẩn không phải lúc nào cũng đáng.
Chuẩn bị sẵn vật phẩm hồi máu trước ngưỡng đó thay vì dùng hết ở giai đoạn đầu, vì giai đoạn sau mới là phần khó nhất. Đi bộ chậm không gây tiếng động ở phần lớn bản, còn chạy nước rút thì kéo cả khu vực chú ý về phía mình. Nhảy từ bệ đang chạy tới cho khoảng cách xa hơn, tận dụng điều này giúp qua được những đoạn tưởng như quá rộng.
Cảnh cắt giữa màn đôi khi chứa gợi ý giải đố quan trọng. Buông dây ở điểm cao nhất của cung đu.
Thời điểm bắt đầu lăn quan trọng hơn hướng lăn, lăn sớm quá thì hết miễn nhiễm trước khi đòn tới. Tấn công lúc đó chỉ tốn thể lực vô ích, nên dùng khoảng thời gian này để hồi máu hoặc chỉnh lại vị trí đứng. Cơ chế này tha thứ cho những cú bấm muộn một nhịp, nhưng không nên dựa vào nó vì độ dài cửa sổ khác nhau ở mỗi bản.
Đứng trên bệ di chuyển vẫn giữ quán tính khi nhảy. Kẻ địch tầm xa nguy hiểm hơn kẻ địch cận chiến. Nhấn nhả nhanh cho cú nhảy ngắn, hai kiểu này dùng cho hai loại khoảng cách khác nhau chứ không phải một thao tác duy nhất.
Thể lực cạn thì nên dừng tấn công. Đẩy hòm hoặc tảng đá lên bàn đạp là lời giải quen thuộc, đứng lên đó thì không thể đi tiếp qua cánh cửa vừa mở.